1, 2, 3 I belong with you, you belong with me, you're my sweetheart… I belong with you, you belong with me, you're my sweet


Ijimbạn đang bận cần tớ post giùm cậu ấy 8.2. Nếu gần như tín đồ ai gồm thắc mắc thì hỏi cậu ấy nhé. Tớ ko bik gì đâu.Chúc ngày vui.

Bạn đang xem: Tên thật của lee trong trì ái

TRÌ ÁI 8.2

*

Tôi lag mình, đem dòng tự “không” đã trực hóng bên trên miệng nuốt xuống, cười cợt nói: “Cũng không tệ, cậu yêu cầu reviews tôi chứ?”

Kha Lạc thu lại nụ cười, đang hy vọng há miệng lại nghe Lục Phong trầm giọng hỏi: “ Mấy tín đồ nói cái gì cơ mà phải rỉ tai thế?”

Tôi độc nhất vô nhị thời toát đầy một sống lưng mồ hôi giá. Thế nhưng lại ngẩng đầu new biết chúng tôi chưa hẳn đối tượng người sử dụng của lời nói tê, cơ mà là Lâm Cánh sẽ thì thào vào tai Trình Diệc Thần.

Không yêu cầu tôi nghi thần nghi quỷ mà thiệt sự tất cả tật cần new đơ bản thân. Để Lục Phong biết được tôi gồm một chân “quan hệ” cùng với nam nhi anh ta thì loại ngày “nhân họa” đổ ập xuống đầu cũng chưa phải xa tít gì.

Bận rộn một thời điểm, món ăn cũng khá được bày ra, phần đa tín đồ bước đầu nhập tiệc. Trác rưởi Văn Dương tất nhiên đang ngồi cạnh Trình Diệc Thần, Lâm Cánh lại cư nhiên sán vào phía vị trí kia, thiếu hụt chút nữa thì bị Lục Phong sử dụng ánh mắt bức tử. Tôi cấp nhanh hao tay kéo cậu về.

Thế là trình từ bỏ kết chặt nlỗi sau: Trình Diệc Thần, Lục Phong, Kha Lạc, tôi, Lâm Cánh, Trác rến Văn Dương. Chả hiểu sao sản phẩm công nghệ từ bỏ ráng này lại khiến cho tôi Cảm Xúc quan hệ nam nữ 6 tín đồ vô cùng quỷ dị, cũng may bầu không khí coi như thể đoàn kết.

Trình Diệc Thần ngồi đối lập cùng với tôi, tôi do vậy ko khỏi những cthị xã Reviews. Anh ta quả thực bộ dáng vẻ ko tồi. Vẫn tphải chăng như vậy, body không rườm rà, hết sức Trắng, siêu tất cả mùi vị, góc nhìn solo sắc điều đó cũng thiệt hãn hữu thấy.

Nhưng nhưng, ngay cả tướng mạo mạo anh ta bao gồm thuận mắt như thế, xếp cạnh Lục Phong vẫn chính là hơi lệch. Vốn dĩ tôi tưởng tín đồ hoàn toàn có thể có tác dụng Lục Phong phạt điên, gồm cầm nào cũng phải là một trong trang mĩ nhân tuyệt dung nhan new nên. Có sẵn quan tâm đến ấy, đến lúc bắt gặp người thật, khá hơi bế tắc a.

Không phát âm Lục Phong do đồ vật gi yêu thương anh ta cho thế!

Nhưng ngẫm lại tôi vị đồ vật gi đê mê mê Kha Lạc? Dzaj đẹp lên Kha Lạc không phải tôi chưa thấy qua. Lúc tôi còn trẻ, tư sắc bắt đầu Call là thi thoảng chạm mặt, Kha Lạc vẫn tính là loại gì? (vâng chụ rất đẹp, biết rồi, khổ lắm, quảng bá mãi =)) )Mà ngay lập tức Trác rến Văn uống Dương đây cũng chẳng kém nhẹm cạnh cậu đi. Mà thời điểm tôi tiền sẽ nhiều, đồ vật gi mà lại chẳng thấy qua?

Tôi cũng không lí giải nổi bản thân vậy là sao nữa?

Cơm buổi tối nạp năng lượng ko tệ, những món ăn từ bỏ có tác dụng nóng hôi hổi. Kha Lạc cùng Lâm Cánh ngồi kể cthị trấn mỉm cười, độc nhất vô nhị đáp nhất xướng khôn cùng hợp tác ăn ý khiến tôi mỉm cười rũ rưỡi. Bữa ăn càng ngày náo nhiệt độ, ngay cả Trác rưởi Văn uống Dương lạnh lẽo như núi băng, khuôn khía cạnh hiền hòa đi rất nhiều.

Nhưng người kể cthị xã cười nhưng vẫn giữ được vẻ phương diện thức giấc nhỏng không lại là Trình Diệc Thần, thật là nhìn đoán không ra. Anh ta bao gồm khuôn mặt vô cùng thật thà, biểu tình lại tráng lệ, đột nhiên phun ra 2, 3 câu có tác dụng bạn nghe không nhịn được cười cợt. Trác rến Vnạp năng lượng Dương cười toe, khiến Lâm Cánh ồn ào: “Chụ Thần là người trộm nha”

Nhìn Lục Phong một tay phòng trán, giả bộ thờ ơ, lạnh nhạt tuy thế mồi nhử vai không trường đoản cú công ty được nhưng mà rung rung vừa thấy gian nguy, lại ko khỏi thấy thú vui.

Thoạt quan sát hạnh phúc quá!

Ăn cơm, dọn dẹp dứt, nhì cặp cha- bé cơ ngồi tấn công bài xích đến náo nhiệt. Tôi với Lâm Cánh ngồi kế bên xem một chốc, rồi bnóng nhau vào phòng để ngủ thì thầm riêng.

“Sao em lại sống đây?”

“ Em ko Chịu đựng theo cha. Ổng cùng với ý trung nhân còn ở thông thường một địa điểm bắt buộc giao em cho crúc Thần” Lâm Cánh nói thêm “Đúng rồi, chú Thần là anh trai nhân tình cha em á”

Đại não tôi chững lại một chốc: “A, cho nên vì thế Trình Diệc Thần đó là anh trai…dượng em, em nên gọi anh ta là….bác? Kêu Lục Phong là….chưng trai, ờ…bác bỏ gái?”

“ Ai nhưng phải loại nhiều loại bác gái đó? Anh a, sao lại tại chỗ này nữa?”

“Vừa nãy ăn cơm trắng không phải đang nói rồi à? Anh sinh hoạt LA bị hư nạp năng lượng, trsinh sống về phía trên gây dựng lại thôi”

“Không đề xuất câu vấn đáp mang đến bao gồm lệ như vậy với em. Thật ra không hẳn anh cặp với Kha Lạc sao?

Tôi mau lẹ phản bác: “Không tất cả cthị xã đó!”

“Là anh yêu thương đối chọi phương”

“….Nói bậy !”

Lâm Cánh mỉm cười hì hì, “Em thân cùng với Kha Lạc lắm á, để em nói góp anh vài câu”

“Không buộc phải câu hỏi của em”

“Lại lốt nữa!” Lâm Cánh dụi dụi “ Tới đây coi, em cùng với anh điều đình túng thiếu mật”

Tôi bao nhiêu tuổi rồi, còn thuộc cậu cá tính cố kỉnh này?

Tôi lãnh đạm, Lâm Cánh ngay tắp lự đảo mắt. Da cậu ptương đối nắng nóng những bao gồm điểm black đi, mà lại vẫn bóng sáng. Mắt vừa to lớn vừa black, trợn tròn lại con quay xoay tròng mắt ra vẻ vui yêu thích lắm, “ Kha Lạc đẹp trai như thế, anh bị hấp dẫn cũng nên. Nếu chưa phải trang bị anh mong muốn ăn, em đề nghị tính kế “thịt” new được”

“ Này! Nhóc!” Tôi dùng ánh mắt ao ước nạp năng lượng làm thịt fan trừng cậu: “Được rồi, là anh thích…thân thể của Kha Lạc. Ờ….mẫu thân thể đó! Em chớ nói đến Lục Phong là được”

“Nói mau chóng có yêu cầu rộng không?”

“Không gồm công dụng gì đâu, loại tình dục này xác nhận cũng chẳng để làm gì”

“Em với anh tương đương nhau rồi. Chả mong muốn gì” Lâm Cánh nhức đầu, thnghỉ ngơi lâu năm “Bên cạnh đó em mê say crúc Thần”

Tôi chấn động, nhanh chóng sử dụng biểu lộ “Em điên rồi!” để nhìn cậu: “Đầu em bị cửa ngõ kẹp hả?”

“Lần đầu tiên nhìn chụ ấy em có cảm hứng hết sức kỳ quỷ quái. Giải ham mê không ví dụ lắm nhưng lại chú ấy chính xác là một số loại em thích” Lâm Cánh hoàn thành cùng với vẻ khía cạnh dâm ma.

“Em hoàn thành rồi á!” Dành nạp năng lượng từng miếng thịt trên mồm Lục Phong, ước ao bị tiêu diệt sớm chắc? Tôi tỉ mẩn nói tiếp “Ai cũng sờ cho tới được, tuy vậy chừa Trình Diệc Thần ra, trừ phi em ước ao Lục Phong phát điên. BOSS mọi rợ độc nhất vô nhị vào RPG tất cả sức mạnh chũm nào hẳn em rõ rộng ai không còn. Nghĩ mong một chân đạp bằng sóng dữ sao?”

Nhìn cái mỏ cậu chu ra ủy qua đời, tôi con kiến nhẫn giảng giải “Quan hệ thân Trình Diệc Thần với Lục Phong ko khác gì vỏ tìm cùng lưỡi kiếm”

Lâm Cánh liếc đôi mắt qua tôi “Anh u tối ghê!”

Khó được một lượt xuất sắc bụng nghĩ về góp fan ra lại Chịu đựng công kích như vậy, tôi gào lên: “Cái gì? Em vẫn suy nghĩ đi đằng làm sao thế? Tiểu sắc đẹp lang”

“Lão dung nhan lang”

Tôi giận tím mặt, “Nói cái gì? Nói <đại nhan sắc lang> thì được rồi, “lão” cái gì nhưng mà “lão”?”

Tôi kị tuyệt nhất cthị xã đề cùa đến tuổi thọ.

“Nói coi, em mang đồ vật gi nhằm cạnh tranh với Lục Phong chứ? Tiền nhiều hơn, rất đẹp trai hơn, quyến rũ rộng chắc?”

“Em còn trẻ, lại sở hữu kỹ xảo” Lâm Cánh nghĩ về nào đấy, đùng một cái xáp vào tôi, “Phải rồi, LEE, coi nhỏng nể tình chúng ta bao năm qua bản thân gồm với nhau, anh đến em “mượn” anh thực hành một tí đi”

Tôi biết ngay là “mượn” fan nhằm “thực hành” đồ vật gi, nhanh chóng mỉm cười nói “Làm gì khách hàng sáo thế? Quan hệ của bọn họ “sâu đậm” điều này, trăm lần nhì trăm lần đông đảo vẫn làm cho, tiếng em hỏi hai mươi lần anh cũng phục vụ”

“Em nói là để em đtrằn anh á!”

Tôi cười nhạt đi liền: “Hay thừa ha?”

Giờ dzaj tphải chăng phần nhiều núm cả chắc? Lông tóc mọc không hết sẽ tất tả mong mỏi làm TOPhường, thiệt sự là thói đời mà.

Ctương đối bài bác một thời gian, Trình Diệc Thần thu xếp, bày điểm trung ương lên, Trác rưởi Văn uống Dương cũng đuổi theo vào chống phòng bếp góp một tay. Riêng Kha Lạc cùng Lâm Cánh ngồi bên trên sàn phòng không giống chơi điện tử, âm thanh hao lạch cạnh từ bỏ tay bnóng thứ PS vang ra mọi nơi.

Hai rạng rỡ này ngơi nghỉ hẳn phía trên, tphải chăng tuổi cùng lứa phải dễ chơi cùng nhau.

Lục Phong đưa đôi mắt ra hiệu, tôi đọc ý nga tức thì đi thuộc anh ta ra ban công.

Vừa bước ra vẫn rùng bản thân. Ttránh vào tối chũm này tự nhiên tất cả một trận tuyết bé dại, cảm xúc “mát mẻ” làn vào tận vào xương, qủa thật là so với phòng tiếp khách ấm cúng và đúng là một trời một vực. Lục Phong im re đứng nhìn chình ảnh đêm phía xa giây phút rồi há miệng to “Quan hệ của Tiểu Lạc với cậu quả không tồi”

Tôi độc nhất thời hắt xì hơi một chiếc, mồ hôi ướt đẫm: “ Sao?”

“Nó thường xuyên nhắc đến cậu. Tiểu Thần pha cafe khôn cùng ngon, nó còn ước ao sở hữu mang đến cậu.”

Tôi nghĩ mãi thiếu hiểu biết ý tứ đọng anh ta là gì, đành cười cợt mỉm cười ngậm miệng

“do đó cũng xuất sắc, tôi yên ổn trọng điểm rồi, LEE này ….” Anh ta chú ý tôi, “Nếu trong tương lai tôi có làm sao, Tiểu Lạc giao mang đến cậu đó.”

Tôi sửng sốt, đắn đo chính là chơi giỏi thật, cấp mỉm cười nói “Heh, anh thì bao gồm làm sao được chứ?”

Lục Phong cố định không hẳn thiếu thốn gia phệ lên vào bên kính, anh ta trường đoản cú phát hành sự nghiệp bằng nhì bàn tay trắng. Đạt được phần đa thiết bị hiện thời cũng không hẳn lúc nào thì cũng thuận tiện. Lục Phong là fan ko sợ bị tiêu diệt, cũng chẳng chịu buông tay, mánh khoé không tồn tại “vào sạch” gì. Năm kia chẳng cần từng nào tín đồ mong muốn giết anh ta ở đầu cuối sẽ ngùi ngùi nằm xuống trước? Vậy buộc phải, tiếng một Lục Phong còn vẫn đứng đây, ko bắt buộc suy nghĩ cũng thấy không mưu mô ngoan độc nào anh ta không xài tới.

Giờ phía trên tín đồ nghỉ ngơi Thiên Tân dám cùng Lục Phong lên gân chỉ sợ hãi tra cứu không được mấy mống, Thế quái ác làm sao cơ mà anh ta tự nhiên và thoải mái lại nói cùng với tôi cthị xã hòm, tính toán thù chết sống.

Kì thật, cho dù anh ta gồm ở vị trí ít an ninh như vậy này cũng vẫn đang còn vệ sĩ bí mật, không giống tai ác gì phía bên trong két Fe bank. Đại để là vô bốn đi, tôi chả hiểu anh ta nghĩ về ngợi cái gì.

Lục Phong ko trả lời thẳng câu hỏi của mình, chỉ gật chấp nhận, kế tiếp nói: “Cậu thấy Lâm Cánh kia, nó cư nhiên lại là con trai thay nhân của Tiểu Thần, Tôi cùng cậu hồi ấy chang mà nghĩ về cho tới được?”

Tôi không dám mngơi nghỉ miệng

“Tôi vẫn gây nên một chuyện với nó” Lục Phong liếc tôi 1 dòng “tất cả điều cậu ko biết”

Tôi rùng mình, lạnh lẽo cả sườn lưng, một lúc sau new miễn cưỡng nói: “Tiểu Cánh chưa hẳn tín đồ thù dẻo, lại mất trí nhớ rồi, anh còn lo loại gì?”

Lục Phong lắc đầu: “Mất tâm trí thì mất đầu óc, chưa hẳn cả đời các thế!”

Nghe câu này lòng dạ tôi thma lanh loại đóng băng.

“Cậu chớ hại, tôi sẽ không làm gì nó đâu. Cthị xã kia ko kể đến, nó không ghi nhớ tuy nhiên Tiểu Thần lại lưu giữ rõ. Tôi chỉ để ý Tiểu Thần cứ lẩn quất trong trái tim thôi.”

Tạm thời không phải lo lắng cho tính mạng Lâm Cánh, tôi thlàm việc phào một cái, lại nghe Lục Phong nói: “Tiểu Thần sẽ sở hữu một ngày giết thịt tôi không chừng”

Tôi đùng một phát gớm hoảng: “Sao mà lại nạm được?”

Lục Phong vậy tuy vậy chỉ cười cợt mỉm cười có tác dụng tôi có chút ít run rẩy. Nghĩ mang đến chuyện bà xã mình sẽ làm cho điều quyết liệt gắng cùng với bản thân nhưng mà cư nhiên tâm sự nhẹ nlỗi ko gắng sao? Hai nhỏ tín đồ này cuối cùng yêu mến dạng hình gì?

“Có rứa tôi cũng chẳng hại. Chỉ đề nghị cậu ấy đừng nói câu rời vứt tôi một lần nữa là được”

Tôi cẩn thận lựa lời: “Tôi thấy anh lo xa thừa kia. Tình cảm của Diệc Thần với anh ai chú ý chả ra, mặc dầu anh làm….có tác dụng cái cthị xã khiến cho anh ta chẳng thể quên, anh ta cũng chưa đến nỗi trách rưới móc anh vậy đâu. Ai mà chả chín bỏ làm mười với những người mình yêu”

Lục Phong hừ giọng mỉm cười, theo kiến thức ý muốn rút ít dung dịch ra hút, lạ bỗng nhiên lưu giữ ra tôi đã vứt rồi: “Cậu lừng khừng đâu, Tiểu Thần yêu thương tôi thiệt, cơ mà sẽ không còn bảo hộ tôi hình dạng đó”

Lục Phong nói xong xuôi lại nhoáng ngẩn ra, lập tức sửa lại: “Mà, tôi cũng không bắt buộc tín đồ ta bịt chở”

Người đàn ông này ví dụ là 1 trong những tên hung tàn, bạo ngược, mà lại nháy đôi mắt toát ra tư thái yếu đuối…quả tình khiến bé người ta máu mũi thành sông.

Bản hóa học háo dung nhan của tôi vốn bộc phát chỗ khu vực, ko bao giờ lựa thời, lựa chũm. Tự nhiên lại ý muốn yên ủi anh ta, hôm nay không hẳn lúng túng bắt đầu xịt ra mấy lời bợ đỡ.

“Anh suy nghĩ nhiều rách nát chuyện đi. Quan hệ nhị tín đồ các năm như vậy, hiện thời có thể nghỉ ngơi cùng cả nhà cũng không tiện lợi gì, Diệc Thần lại không hẳn người lừng khừng quý trọng gần như gì đang sẵn có. Tất cả cũng đâu còn là một tkhô giòn niên mười mấy nhị mươi tâm huyết bất đồng đầy đầu nữa. Tôi cùng với anh còn ko bột phát được mang lại cụ, huống bỏ ra anh ấy”

“…..”

“Kỳ thật Diệc Thần là 1 trong những người có tâm thuật xuất sắc. Anh đối xử giỏi với Lâm Cánh cùng những người dân xung quanh một chút ít, không chừng dần dần anh ấy đang an tâm”

Lục Phong ngưng trọng, tiếp nối nói: “Cảm ơn cậu quan lại tâm”

Anh ta khách hàng khí điều đó, thật tạo nên tôi domain authority kê nổi đầy bản thân.

Xem thêm: Tiểu Sử Các Thành Viên Bts: V, Jin, Suga, J In, Suga, J, Tên Thật Của Thành Viên Nhóm Bts

“Không thủ thỉ này nữa, Tiểu Lạc cố kỉnh nào? Nó con nít vượt hả?”

“Ừm, sáng ý lắm”

“Nó cùng thích đàn ông, làm cho tôi giật cả mình” Lục Phong cười, biểu tình tất cả chút ôn hòa thêm, “Nhưng đây cũng chưa phải chuyện phệ. Chỉ đề xuất nó vui là được.”

Tôi krúc một tiếng: “Cậu ấy thích loại người tê, Tlỗi Niệm đó. Anh cũng gặp gỡ qua rồi, thấy cố gắng nào?”

“Cũng ko tệ, Tiểu Lạc thấy được là được, tôi cũng thích cậu ta” Lục Phong tự nhiên nhưng nói: “Người giỏi đẹp như vậy ngơi nghỉ cũng một vị trí với Tiểu Lạc tôi cũng không chủ ý gì. Nhã nhặn lại lễ phxay, lòng dạ thiện tại lương, tính tình thì ôn nhu.”

Tôi nhưng so với tiêu chuẩn này không hẳn bí quyết xa vạn dặm sao? Miệng tôi nhếch lên rồi lag luôn.

“Lại nói tiếp, Thỏng Niệm có chút ít như là Tiểu Thần”, Lục Phong khẽ mỉm cười “Tôi cùng với nó góc nhìn khôn xiết ngay sát, quả đúng là….” Nói tiếp đây thì im bặt, chình ảnh giác gửi mắt nhìn tôi.

Tôi làm nên vẻ không nghe thấy gì, thờ ơ liếc quan sát, hưởng thụ cảnh đêm đẹp lung linh vời.

Không biết có đề xuất những người thừa thông minh tới Lúc chạm mặt cthị xã của mình nhiều khi sẽ trnghỉ ngơi đề xuất ncội mang lại quan trọng tưởng tượng hay là không nữa? Ai nhưng chả thấy nó là nhỏ anh, vờ vịt mẫu tai ác gì?”

Vừa quay trở lại phòng, Lâm Cánh thấy tôi bèn lao mang đến thút thít, nhắc lể: “Kha Lạc vượt độc ác, làm những gì gồm nhiều loại tín đồ ngơi nghỉ vào GAME cũng mọi rợ cố chứ?…”

Kha Lạc chỉ âm hiểm cười, “Cho anh nghịch lại đó, được không?”

Lục Phong phi vào chỉ đứng yên, vừa cao vừa đáng sợ, cnạp năng lượng bạn dạng không ai dám lại ngay sát, chỉ có Trình Diệc Thần tiếp cận, gửi hai tay đỡ khía cạnh anh ta.

Cái cồn tác cưng chiều, dịu dàng êm ả ấy khiến cho tôi kinh hãi đến độ mong muốn rớt cằm. Đó là Lục Phong nha, là loại nhiều loại sói dữ cắn bạn chứ không phải mèo nhỏ, cún bé gì đâu.

Trình Diệc Thần rước hầu như bong bóng nước tung ra từ tuyết còn vương vãi bên trên mày Lục Phong vệ sinh đi, “Anh say mê tuyết gớm nhỉ? Có canh nóng, uống một chén bát đi”

Lục Phong “ỪM” một giờ đồng hồ, duy nhất chén bát canh cũng có tác dụng anh ta hạnh phúc đến vậy.

Tôi quan sát họ một thời điểm, lại nghĩ hạnh phúc cố kỉnh tôi suy nghĩ bậy đồ vật gi. Nhưng mơ hồ nước vẫn đang còn điểm nào đấy trúc trắc. Chẳng qua đó là cthị xã nhà tín đồ ta, tôi nhiều cthị xã gì chđọng ?

mặc khi đồ ngọt trứa mồm cũng cập nhật thật sạch rồi, làm việc lại cũng không có cthị xã gì thêm, tôi cáo từ ra về. Kha Lạc mong từ chuyển tôi về. Kỳ thật tùy tiện call xe pháo là OK rồi, tuy vậy cậu vẫn luôn luôn chú ý lễ nghĩa vẹn tuyền điều đó.

Ngồi vào xe pháo, Kha Lạc không khởi đụng luôn nhưng con quay thanh lịch cười cợt hỏi: “Chú nói gì với chú Lục phía bên ngoài vậy?”

Nếu là trước đây, hẳn tôi sẽ nói: “La tía cậu đem cậu giao phó mang đến tôi, sau đây cậu là tín đồ của mình rồi” nhằm ba lơn cậu.

Nhưng giờ chả thấy vui thụ gì, cũng chỉ chọn phần lớn lời cậu mong nghe mà lại nói: “Nói chuyện Tlỗi Niệm, anh ấy nói 2 cậu khôn xiết hợp nhau. Có chụ Lục lo mang lại, cậu đề nghị gì lo ngại nữa?”

Kha Lạc ngốc ra, lộ vẻ sửng sốt, hấp hé miệng, mặt đỏ bừng, ngay tức thì cúi đầu, vội vã nổ thiết bị.

Hai fan cũng do dự nói gì hơn. Xe đi được một hồi tôi có chút ít chán, bèn nói: “Đi cho tới vấp ngã tư phía trước thì rẽ trái đi”

Kha Lạc lấy làm cho kì dị, liếc đôi mắt tôi một chiếc “Đi trực tiếp chđọng ạ?”

Tôi không về bên, cậu gửi tôi mang đến Narcissism là được rồi” Đêm còn lâu năm, tới đó tìm kiếm mỹ thiếu niên dịu dàng, ai nha…thật nhung ghi nhớ. Chỉ chú ý mặt tôi cũng rất được hưởng trọn ưu tiên dành riêng cho khách VIPhường., tiền khía cạnh ko có các cơ mà hoàn toàn có thể trả sau đi.

Kha Lạc nhăn mày: “Chú LEE, chụ chớ cho tới chiếc vị trí không trong trắng ấy nữa.”

Tôi lơ đphưỡn nói: “Vấn đề an ninh không phải bận tâm, hoàn hảo nhất OK, cậu muốn đi thuộc không?”

Phúc lợi của đám fan bên dưới trướng Nhậm Ninc Viễn vô cùng ổn. Vậy cần ko bao giờ bao gồm cthị trấn hắn tuyển chọn người không đứng đắn, còn có khoản định kỳ đi khám sức khỏe bao quát.”

Bất vượt Kha Lạc tựa hồ với kiến nghị của tôi không quá hưởng ứng, nhanh chóng chăm chăm chú ý đường. Lúc qua vấp ngã tứ, mặc thây tôi thông báo vắt nào, vẫn lái xe đi thẳng”

Tôi không có trung tâm tình đâu mà lại bông lơn, “Cậu làm gì thế?”

Cậu chú ý tôi, biểu tình như nam nhi quan sát bố: “Cháu chưa hẳn đang nói crúc cần có thể search cháu sao?”

Tôi ha ha mỉm cười, “Không dám pthánh thiện cậu” Vì nghe tôi dựa vào new cho, ko bằng xài loại TOY to một ít.

“Dừng xe”

Kha Lạc trở lại nhận ga bạo dạn hơn, không hề xem xét mang đến tôi.

Bị làm cho lơ rất bực dẫu vậy tôi không hề nghĩ về mang đến cthị xã một pha có tác dụng anh hùng lao ngoài cửa ngõ xe đang hoạt động. Tức giận cho ngất đi, tôi cũng chả làm được gì không tính vấn đề chú ý khu vực xa hoa trụy lạc bản thân định tới càng ngày bị quăng quật lại phía đằng sau.

Bực thì bực vậy, tôi cũng lặng, xe của cậu nhưng.

Xe mang lại bên dưới nhà, tôi mất sạch mát hứng trí, cho kính chào cậu một câu cũng đâm lười. Tôi rã rời tính đẩy cửa ngõ bước ra, đùng một cái nghe cậu nói: “Cháu lên thuộc nhé?”

Ý cậu hẳn là quá cụ thể đi.

Cậu mang lại bên tôi xuất xắc theo tôi tới Narcissism khác tai quái gì nhau. À tất cả không giống, điểm khác biệt độc nhất vô nhị là cho đơn vị tôi cậu ko nên tiêu đến 1 đồng.

Tôi quay trở về, cười cợt nhạt: “Cậu có nhu cầu à? Cứ đọng mang lại NAR đi, nói tên tôi là được rồi.”

“Chụ LEE”

“Gì?”

Cậu đột nhiên áp lại, hôn lên môi tôi. Do bất thần, không kịp phòng ngừa, tôi sửng nóng một trận, số đông khoảng chừng 6,7 giây tiếp nối ngay tức khắc đẩy trán cậu ra, “Đừng đùa!”. Cậu suy nghĩ nụ hôn của cậu tất cả bao nhiêu tốt đẹp? Quăng mẫu mồi câu chó má kia ra là tôi đề xuất thần hồn điên hòn đảo cơ mà cắn ngay lập tức chắc?

Lần thứ nhì Kha Lạc tính nhờ vào thì tôi tránh được, vỗ vỗ đầu cậu: “Ngủ ngon nhé nhóc”

Đang nói không không còn câu, môi tôi đã trở nên ngăn chặn. Đây là nụ hôn khôn xiết mạnh mẽ, đầu lưỡi đều sẽ cùng với vào, cảm nghĩ rét rực, cực kì mê fan, hơn thế nữa tôi còn bị ôm chặt, độc nhất vô nhị thời thlàm việc không nổi.

Dù sao cậu cũng chính là thiếu niên, ngày tiết to gan lớn mật khí bạo, thọ không phạt ngày tiết, bao gồm khi còn giận dữ hơn tôi.

Dây dưa một ít, dục vọng nguội rét mướt của mình một lần tiếp nữa được ktương đối mồng. Thôi được, làm cho trong xe pháo 1 lần cũng khá lôi cuốn, tôi cũng cần phải xử lý. Tình ái kế bên, chỉ cần thân xác được thỏa mãn hẳn là ngủ đủ giấc rộng.

Nụ hôn còn tiếp tục, chiếc nhỏ bà bầu nó môi của tôi hổn hển cắm mạnh dạn xuống. Muốn nắn “làm” thì nên quỷ quái gì FOREPLAY lâu la điều này, tháo dỡ quần luôn luôn không phải nkhô nóng hơn sao? Dù sao trước nay đã làm các lần như thế, loại hôn môi đưa mù sa mưa này quả thực dư vượt.

Dục vọng lên thế quyền quét sạch lý trí yếu ớt, tôi tuân theo phiên bản năng, thật ước muốn thân thiết một phen. Thắt sống lưng tôi vẫn túa một ít, tay cũng như với vào vào quần Kha Lạc, thế quái như thế nào mà cậu ta thêm bắp tởm hãi, buông tay tôi ra. Tiếp đó cậu lui lại, bóc tách ngoài tôi.

“Xin lỗi”

Ánh sáng sủa mờ ảo khiến tôi chú ý ko rõ mặt cậu, mà lại chỉ nói vậy tôi cũng biết ngay lập tức cậu nghĩ về gì, song vẫn vớt vát.

“Cậu có ý gì?”

Kha Lạc trầm mặc một chút: “Xin lỗi, cháu cấm kị thế!”

Tôi ha ha cười cợt giá buốt 2 tiếng, mặc lại quần. Mẹ nó, cậu đi mà lại thủ tiết cùng với Tlỗi Niệm đi.

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *